Kết quả tìm kiếm cho "của dân xóm thúng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 253
Nằm giữa biển khơi, cách đất liền khoảng 20 km, xã Nhơn Châu (Cù Lao Xanh) từ lâu được ví như một “viên ngọc thô” với biển xanh bao quanh, những bãi đá kỳ thú và một làng chài bình yên.
“Con chim dẫu bay xa đến mấy cũng phải tìm cành để đậu, người Mông đi mải miết dường nào cũng phải tìm đỉnh núi cao để lập bản, dựng nhà”. Từ dấu chân mở đất đầy huyền thoại của cụ Giàng Tả vào cuối thập niên 70, Cao Đường - thung lũng mây giăng lưng chừng dãy Cham Chu xã Bạch Xa đã được hình thành. Sau nhiều thập kỷ chìm khuất giữa thâm u đại ngàn, “nàng công chúa” ngủ quên ở độ cao gần 1.000m nay đã bừng tỉnh. Trút bỏ sự biệt lập, Cao Đường đang chuyển mình trở thành điểm hẹn mùa hè đầy mê hoặc, vẫy gọi lữ khách tìm về, trốn cái oi ả phố thị và lắng nghe tiếng gọi bình yên của sương mây, gió núi.
Những cơn mưa đầu mùa làm mực nước trên các cánh đồng dần dâng lên, là lúc người dân quê bước vào mùa đánh bắt các loại cá đồng.
Hơn 20 năm qua, bà Quách Thị Búi, ngụ khu phố Minh Phú, xã Châu Thành gắn bó với nghề gói bánh ú tro, giữ gìn hương vị dân dã trở thành một phần ký ức của nhiều người mỗi dịp mùng 5/5 âm lịch.
Nằm ở độ cao hơn 1.000m so với mực nước biển, xã Vân Sơn được nhiều người ví như “nóc nhà xứ Mường” của Phú Thọ với khí hậu mát mẻ quanh năm, cảnh quan núi rừng nguyên sơ.
Không phải ai cũng biết rằng một chiếc bánh mỳ Việt Nam không nhân, vốn chỉ có giá bán từ 5.000 đến 10.000 đồng, lại là một thử thách đối với những người làm bánh, nhất là bí quyết để giữ vỏ giòn.
Trưa ở bản Giang Mỗ (xã Thung Nai, tỉnh Phú Thọ), nắng rải lớp vàng óng dài qua thung lũng lúa. Trong sự tĩnh lặng, tiếng chiêng Mường vang vọng trong gió núi, giúp người dân bản địa ngày ngày nỗ lực bảo tồn văn hóa, tạo sức hút trong du lịch cộng đồng, thu hút khách thập phương.
Ở xã An Phú (tỉnh An Giang) vẫn có một người lặng lẽ giữ nghề làm mắm gia truyền ba đời là ông Trần Văn Nhanh, thường gọi Út Nhanh. Ông không chỉ gìn giữ hương vị mắm xưa, mà còn gây dựng thành thương hiệu đặc sản, sống khỏe giữa thời khan hiếm nguyên liệu.
Cái nắng bắt đầu dịu xuống, đám nhỏ tụm năm tụm bảy, nhí nhố đứng đợi anh Trần Văn Sáu, ngụ xã Phú Tân đến. Khi tiếng chuông quen thuộc vang lên leng keng từ xa, tụi nhỏ chạy ào ra chặn anh lại bởi anh bán một loại nước mà đứa nhỏ nào ở quê cũng mê, đó là đá bào sirô.
Dường như mùa trên đất liền và ngoài biển cũng đồng điệu với nhau. Hết tháng giêng, tháng hai mang theo những đợt gió nồm miên man thổi từ biển vào. Dưới đáy, nước vẫn còn lạnh, nhưng từng luồng mực bọt đã bắt đầu trồi lên tầng nước ấm, đón ăn lớp phù du theo dòng sông đổ ra biển.
Có dịp ngang qua xóm nuôi cá ao, hầm ở các vùng nông thôn dễ dàng bắt gặp người dân lặn hì hục mò bùn vét đáy ao. Nghề này đòi hỏi người lặn phải biết thở bằng máy, chịu lạnh dưới nước nhiều giờ liền.
Từ những địa bàn khan hiếm nước sinh hoạt, hàng ngàn hộ dân biên giới Giang Thành, Vĩnh Điều nay đã được sử dụng nước hợp vệ sinh ngay tại nhà, từng bước nâng cao chất lượng sống.